Câu chuyện startup của chàng trai 18+

Câu chuyện startup của chàng trai 18+

Hôm nay trên đường về quê, đang ngồi trên xe và viết về cái starup đầu đời. Và cũng là cái duy nhất cho đến bây giờ.

Bắt đầu cái dự án starup từ các năm 18+. Cái năm mà nghĩa của từ starup còn chưa hiểu hết và làm chỉ vì có đứa bạn nó cũng không biết gì. Nó cũng có gan như mình mà nói đến đây thì cũng xin lỗi bạn D rất nhiều vì tất cả những năm tháng đó.

Giấc mơ về startup trỗi dậy

Để kể về cái dự án này thì phải bắt đầu từ những năm đầu lớp 12. Lúc đó yêu bạn nữ cùng khóa, bạn đó rất giỏi trong việc bán các mặt hàng online trên facebook. Trong đó có cả áo quần và giày dép mà chắc chỉ mỗi mình nghĩ nó giỏi thôi. Và cách duy nhất làm quen được với bạn. Đó là đăng ký làm cộng tác viên bán quần áo và giày dép với bạn đó không phải nói. Chứ lúc đó sao mình có tư tưởng tán gái tiến bộ vậy không biết nữa.

Mọi chuyện cứ bình thường ngày nào cũng nhắn tin hỏi cách bán và đủ thứ khác. Nhưng mọi chuyện thực sự thay đổi khi ngày hôm đó bán được cái áo đầu tiên. Và nhớ như in cái áo đó mình lời được 32K. Sau cái ngày đó như là phát hiện ra một chân lí vậy. Kiểu như là lần đầu tiên kiếm được tiền sau mười mấy năm ăn bám và xin tiền mẹ. Vui và bắt đầu muốn bán nhiều hơn. Và kể từ hôm đó thì mục đích đã thay đổi đó là bán được nhiều áo quần. Và kiếm được nhiều tiền hơn chứ không chăm chăm đến tán bạn đó nữa. Nhưng mà cuối cùng vẫn tán được bạn đó.

Rồi cứ ngày qua ngày thi đại học và cũng đậu được vào Khoa Du Lịch – Đại Học Huế. Cái ước mơ từ năm lớp 8 đó là làm hướng dẫn viên du lịch. Mặc dù rất tự ti về cái ngoại hình của mình. 

Vào đại học thì vẫn như mấy bạn khác xin đi làm thêm. Năm đó xin làm ở một cái cửa hàng bán quần áo giá rẻ trên đường Mai Thúc Loan. Cái thiêng đường bán áo quần cực rẻ.

Bắt đầu làm ở đó đầu tháng 9 làm cũng được gần 2 tháng cũng biết được thêm kha khá. Về cách họ nhập hàng, bán hàng và nhận ra cái lúc học sinh mình bán 1 cái áo lời 32k tưởng vậy là nhiều. Ai ngờ người mà họ đưa hàng cho mình bán họ còn lời gần gấp đôi mình nữa. Từ là một cái áo nói thẳng ra là lời đến tận 90k có khi đến 150k. Nếu gặp người không biết trả giá. Một chân lí lóe lên nữa sao mình không bán áo quần. Vì trước học lớp 12 mình cũng bán được kha khá. 1 tháng cũng kiếm được 400k đến 500k. Nhưng ở huế này thì chắc không dễ, nên nghĩ thì để đấy thôi.

Nhưng đời mà ai biết được, đi uống café với một bạn trong lớp. Chính là bạn D nói ý tưởng dỡ người của mình cho bạn đó nghe về việc nhập hàng về và bán áo quần. Và kết thúc câu chuyện bằng 1 câu “ Ý TƯỞNG LỚN GẶP NHAU”. Đó là lúc trước còn giờ là “ Hai Đứa Điên Gặp Nhau” nhưng điên theo kiểu hạnh phúc.

Chiến lược phát triển bắt đầu

Cái tuổi 18 chưa hiểu sự đời, 2 đứa nói là làm và bắt đầu tính toán. Đầu tiên mình cần bán cái gì và quyết định đó là chọn GIÀY.

Bây giờ đến việc tính xem cần bao nhiêu tiền. Nói đến đây mới nhớ là cái lúc mà 2 đứa đang nói đến chuyện kinh doanh một cái gì đó thì trong ví mình còn chưa tới 400k.

Hai đứa vạch ra một đóng thứ cần thiết, đầu tiên đó là giày phải nhập giày. Còn nhớ lúc đó nếu như nhập giày thì đâu đó 1 đôi khoảng 90 đến 120k. Cái này thì khá là may mắn khi mà có người quen nên chỉ cần có tiền là nhập về được. Mỗi lần nhập ít nhất cũng 10 triệu mới được nhưng không sao mỗi đứa 5 triệu vẫn lo được.

Tiếp theo cần chổ để bán, 2 đứa cũng tính là chỉ bán online và nơi để giày chỉ để hàng. Nhưng cái kho nên thuê ở đâu cũng được giá đâu tầm 3 triệu là được và chi phí để trang trí hay thêm gì đó cho 2tr nữa. Ôi 2 cái đầu óc kinh doanh “Vĩ Đại” dự tính mở cái shop chỉ 15 triệu và mỗi đứa bỏ ra 7,5 triệu, cái ngu đầu tiên đã xuất hiện.

Nói là làm 2 đứa quyết định làm luôn vì cũng sắp tới tết nên nghĩ tết sẽ bán được nhiều và bắt đầu dẫn nhau đi kiếm “ kho “ . Mà giờ vẫn ngưỡng mộ mày lắm D ak, nói cái là làm luôn, một phần cái “ starup” này xuất hiện chắc cũng nhờ nó. Cái tính nói là làm ngay không chần chừ. Hai đứa chở nhau đi kiếm trọ rồi cũng kiếm ra được cái nhà nguyên căn ở đường Ngô Sĩ Liên hay Ngô gì đó không nhớ rõ. Giá thuê cũng 3tr5, lúc đó nghĩ là trả trọ bên kia và qua đây ở luôn nên 3tr5 cũng được. Nhưng đời đâu như mơ, họ kêu phải đặt cọc trước 6 tháng tức là 21 triệu lấy đâu ra.

Bài than khóc bắt đầu năng nỉ các thứ cuối cùng họ cũng chịu trả tiền theo tháng nhưng 1 tháng phải trả 4tr thuê thì thuê không thuê thì thôi. Rồi chấp nhận đặt cọc trước 500k, tuần sau chuyển tới. Tiền lại lớn hơn múc dự kiến, nhưng vẫn nghĩ không sao, còn 1tr chắc đủ để trang trí rồi. Mà trước sao trong đầu luôn có cái suy nghĩ “ không sao”, giờ làm gì cũng sợ “có sao”

Rồi bây giờ bắt đầu công cuộc kiếm tiền để có được 7tr5. Nói là công cuộc kiếm tiền chứ thật ra là công cuộc lừa bố mẹ thì đúng hơn. Kiếm đâu ra 7tr chứ, nói thì dễ nhưng đâu có dễ. Trong đầu ra cái quyết định ngu chưa từng có đó là xin mẹ 10 triệu để mua laptop đúng luôn và vạch ra 7tr để góp với bạn, còn 3 triệu mua cái laptop củ, thế là ổn cả 2 bên.

Có tiền 2 đứa bắt đầu làm, cầm 10 triệu liên hệ ngay để nhập giày và thời gian đợi giày về khoảng 1 tuần. Đến đây thì mọi việc đều ổn, 1 tuần để dọn dẹp trang trí lại cái cửa hàng cũng được vì chẳng cần trang trí gì nhiều. 

Bây giờ thì bắt đầu trang trí và sau khi xong xuôi các loại tiền thì còn dư đúng 870k để trang trí. Và tất nhiên tiền trang trí mua xắm hết 2 triệu, mỗi đứa lại phải góp thêm 600k nữa. Đoạn này thì cái máy tính củ cũng không có để mua rồi.

Kinh doanh là con đường không thể đoán trước được

Mọi thứ coi như đã xong và khá ổn, ổn hơn những cái chưa ổn. Tự an ủi vậy chứ nhìn cũng chả ra gì, mà 2 đứa đều bán hàng trên facebook nên cũng không quan tâm.

Lúc đó vẫn còn màu hồng lắm, hàng thì nhập về 1 lần rồi. Nên mỗi tháng chỉ tốn 4tr tiền cửa hàng và mỗi đôi giày mình lời từ 90 – 150k. Và mỗi ngày trung bình bán được 2 đôi là mình có lời rồi. 

Nhập về hơn 100 đôi giày, nhìn cái đóng giày mới biết là 100 đôi nó nhiều như thế nào. Không sao bắt đầu công cuộc phân loại giày để bán và số lượng công việc nhiều mà mình tưởng. Lao vào bán giày như con thiêu thân từ trang cá nhân facebook đến lập thêm nhiều facebook khác. Bán khắp nơi trên facebook, mà lúc đó lại không biết facebook ads là gì? Mà có biết cũng không có tiền để chạy. Lao đầu vô bán đến nổi quên mất là mình phải đi học. Mà không phải quên mà là cố ý quên và kỳ đó cũng nghĩ học luôn. Quyết định nghĩ học du lịch là quyết định đúng duy nhất trong cái mà gọi là starup này.

Hai đứa hỳ hục bán và 2 tuần đầu 2 đứa bán được chưa tới 10 đôi và còn 90 đôi nữa, bắt đầu nãn. Ít bữa thì bé bạn mình cũng nghĩ học theo, ak nó rớt 4/5 môn nên nghĩ. Hai đứa quyết tâm bán. Bán cho bằng được và lúc đó chỉ mong bán hết để nghĩ không bán nữa cho khỏe chứ không giám mơ nhập thêm về bán.

Mà cái khó hơn là lúc đó không biết sau lại dám nhắn tin mẹ kêu mẹ không cần gửi tiền hàng tháng cho con, con lo được nữa chứ.

Hai đứa bàn với nhau giờ bao nhiêu cũng bán, bán hết, cứ có lời là bán. Thậm chí huề vốn cũng bán, tuyển cộng tác viên bán phụ, hỳ hục bán và bán. Cũng gặp đủ thứ khách hàng người thì hỏi size cái mua luôn, người thì hỏi cho sướng rồi không mua. Người thì đặt hàng rồi không lấy, nói chung cũng nhiều và gặp đủ chuyện trong khoảng hơn 3 tháng từ khi lên ý tưởng đến khi bán. Hai đứa bán cuối cùng cũng xong chuẩn bị tính toán về ăn tết.

Tổng kết chia nhau trừ các chi phí trước khi về quê ăn tết 2 đứa. Mỗi đứa được 10tr và tính ra góp 8tr và lời được 2tr và 20 đôi dày chưa bán hết. Con bạn nói 1 câu: “tau ở nhà phụ mẹ bán café thì tháng mẹ cho được 3tr”.

Niềm đam mê tạm thời gác bỏ lại

Về bạn D thì mình không nói tới vì chưa xin bạn D. Còn về phần mình thì bắt đầu những cái được và mất.

Mình bỏ học khi mà chỉ vừa đi học sau 2 tháng. Bỏ cái ước mơ từ năm lớp 8 và cái cố gắng học hành suốt mấy năm (nhưng mà cái này hiện tại thấy bỏ học là đúng . Và trường cũng giỏi lắm gửi cái giấy đuổi học về trước tết để cho mình ăn tết không ngon nữa chứ.

Gia đình thì từ đứa con út trong nhà dễ thương, dễ mến giờ thành một đứa mất dạy. Từ một đứa con khi về nhà mẹ kêu “Em mới về đó ak” giờ thì đổi thành “mới về đó ak. Về làm chi rứa” nhưng mà mình thích ăn cái gì thì mẹ vẫn nhớ.

Đặc biệt mở ra một giai đoạn khó khăn nhất, phải vào huế vừa đi làm vừa phải học ôn để thi lại đại học. Và suốt gần 1 năm không gọi về nhà, cũng không được ai gọi may mà cuối cũng vẫn đậu đại học.

Và những cái năm tháng khó khăn từ khi nghĩ học. Đến tận năm 2 đại học tại Đà Nẵng cái khoảng thời gian “Tuyệt vời”.

Nhưng mà giờ ngồi nghĩ lại thì lúc trước cũng liều thật. Và nghĩ lại vẫn rất vui, nếu cho làm lại thì vẫn làm.

Còn hỏi học được gì cái “starup” đó thì cũng không biết chỉ biết là mình thay đổi rất nhiều. Giờ thì chỉ sợ không có việc gì để làm chứ không còn sợ phải làm việc gì nữa.

Viết đến đây thì cũng không biết viết kiểu gì nữa mặc dù còn nhiều chuyện để nói. Giờ trong đầu đang nghĩ chắc chắn về tới nhà phải xin lỗi mẹ điều mà mình chưa nói bao giờ cả, mà chắc chắn cũng không xin lỗi đâu.

Vẫn còn 20 đôi giày nữa, tết xong vô bán đồng giá 99k, 20 đôi cũng được đâu gần 2tr. Và 2 đứa để số tiền đó vô Đà Nẵng chơi, nhờ vậy giờ mới chọn Đà Nẵng để học.

The END.

Share this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *